Hãy biết trân trọng khi may mắn và hạnh phúc ở bên mình

Cậu chủ đã sung sướng hơn rất nhiều người khác. Nhưng cậu ấy đã đạt đến đỉnh cao và bây giờ sự nghiệp của cậu ấy đang bắt đầu xuống dốc. Gần đây vì muốn có một trải nghiệm khác lạ hơn với những gì đã từng trải qua, cậu ấy đã sử dụng ma tuý.

Hạnh Phúc và May Mắn luôn mỉm cười với anh. Anh đạt được mọi thứ trong tay mà không cần bất kỳ nỗ lực nào. Anh sở hữu một ngoại hình cao ráo, khỏe mạnh, đẹp trai, là hình mẫu lý tưởng của tất cả các cô gái. Anh chẳng bao giờ phải bận tâm về chuyện tiền bạc vì anh nhận được một khoản tiền thừa kế đủ để chi trả cho anh đến hết đời.

Anh giỏi trong trò cá cược đến nỗi mà chẳng một ai đủ dũng cảm để chơi cùng anh, và gần đây, chủ sòng bạc lớn nhất thành phố đã gửi tiền quyên góp đến quỹ từ thiện của anh, chỉ để mong anh đừng ghé thăm tổ chức của họ nữa.

Anh đã từng sống và đi qua rất nhiều đất nước, biết rất nhiều thứ tiếng khác nhau trên thế giới. Anh có mối quan hệ khăng khít với nhiều người nổi tiếng, và anh thường xuyên đầu tư vào những dự án của họ, thứ mà không ai có thể tin được, cuối cùng lại đạt được thắng lợi vang dội. Thành công nhờ may mắn, anh chiêm ngưỡng, sở hữu, thưởng thức mọi thứ mà mình muốn. Niềm hạnh phúc và sự may mắn của riêng anh, còn lớn hơn của hàng nghìn người khác cộng lại. Trong cuộc sống hôn nhân viên mãn của anh, anh có một cậu con trai giống hệt mình và một cô con gái là bản sao của người mẹ xinh đẹp. Anh đã tổ chức một buổi tiệc hành tráng chúc mừng tuổi 30 bên cạnh bạn bè và gia đình.

Sau sinh nhật lần thứ 30 của anh, Hạnh Phúc và May Mắn đến gặp Số Phận. Vừa thấy hai người bước vào, Số Phận liền liến thoắng không ngừng:

- Cậu chủ chuẩn bị bay đến châu Phi một mình để đi săn. Cậu ấy sẽ gặp một cơn gió lớn, và bay bên trên một đám phiến quân nổi loạn. Tôi đã sắp xếp với cơn gió kia và làm cho đám phiến quân bỏ lỡ chuyến bay của cậu chủ. Đó có phải là điều các bạn muốn không?

Hạnh Phúc và May Mắn nhìn nhau mỉm cười. Hạnh Phúc nói:

- Hãy cứ để mọi điều diễn ra như là nó vốn dĩ.

Số Phận nhướn đôi lông mày ngạc nhiên nhìn cả hai:

- Nhưng họ sẽ bắn rơi máy bay của cậu chủ. Cậu ấy sẽ chết!

Hạnh Phúc và May Mắn cùng gật đầu.

- Giải thích đi. - Số Phận khẩn khoản - Các bạn đã làm rất nhiều thứ để cậu ấy đạt được cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay vậy tại sao các bạn lại rời bỏ cậu chủ mà đi?

Cả hai lại lẳng lặng gật đầu. Hạnh Phúc nói:

- Cậu chủ đã sung sướng hơn rất nhiều người khác. Nhưng cậu ấy đã đạt đến đỉnh cao và bây giờ sự nghiệp của cậu ấy đang bắt đầu xuống dốc. Gần đây vì muốn có một trải nghiệm khác lạ hơn với những gì đã từng trải qua, cậu ấy đã sử dụng ma tuý. Đó sẽ chính là lý do cho sự sụp đổ của sự nghiệp và sự tan vỡ của gia đình. Cậu chủ sẽ rất nhanh chóng nhận được hậu quả của mình và thậm chí còn làm tổn thương những người thân yêu nhất. Hình tượng mà cậu ấy đã xây dựng trong suốt nhiều năm qua sẽ bị phá vỡ. Còn nếu bây giờ cậu ấy chết, việc sử dụng ma tuý chưa bị bại lộ, thì sẽ còn lại một câu chuyện bất hủ về cuộc đời một người như cậu ấy. Người đời sẽ cảm thấy tiếc cho cậu ấy, cho người vợ goá phụ, cho những đứa con mất cha, họ sẽ nói rằng: "Cậu ấy đã là một người đàn ông tốt bụng, dũng cảm, may mắn, hào hiệp. Cậu ấy đã làm rất nhiều điều tốt, và có thể làm được nhiều hơn nữa...".

Lắng nghe cẩn thận từ đầu đến cuối, Số Phận sâu sắc thốt ra:

- Đúng vậy. Rời đi một cách kịp thời đôi khi cũng là một sự thành công.

- Tôi muốn khẩn cầu một điều. - May Mắn nói - Làm ơn hãy cho đám phiến quân bắn chính xác ngay từ lần đầu tiên, và cái chết đến một cách đột ngột.

- Cậu ấy sẽ không hiểu chuyện gì. Và cậu ấy cũng sẽ không đau đớn. - Số Phận hứa.

- Không hiểu chuyện. - Hạnh Phúc đồng ý - Phải rồi, chúng ta đều đã sai lầm. Ngay từ đầu cậu chủ đã không thể hiểu được lí do chúng ta đến với cậu ấy. Cậu đã không hiểu được nên làm những gì khi chúng ta ở bên cậu ấy. Cậu đã không trân trọng, bởi chúng ta đã đến với cậu ấy quá dễ dàng! Thay vì coi rằng đó là một niềm ân huệ, cậu ấy cho rằng đó là lẽ đương nhiên, và thay vì tiếp tục cống hiến, cậu ấy đã sa đà vào những điều tồi tệ. Vì cơ bản cậu ấy không hề hiểu gì cả!

Và May Mắn kết thúc một cách buồn rầu:

- Đây là điều tốt đẹp cuối cùng chúng ta dành cho cậu ấy.

TĐCS

Bạn có đủ tư cách làm cha mẹ không?

Nếu cha mẹ không chuẩn bị những điều mà người làm cha, làm mẹ nhất thiết phải có thì rốt cuộc đứa trẻ sẽ lớn lên trong sự thiệt thòi. ...

Đứa trẻ như thế nào thì thành công trong tương lai?

Trong sự biến đổi không ngừng của xã hội, việc chúng ta cần làm nhất cho con cái là gì? Khi xã hội đang ngày càng khó đoán trước, tự do cá nhân càng lớn và mức độ chọn lựa ngày càng phong phú thì điều cần nhất là “ý thức về cái tôi”. ...

Khởi nghiệp - một góc nhìn.

Trong khi trào lưu khởi nghiệp rần rần, trong khi vô vàn những Doanh Nhân thành đạt thuyết giảng về kinh nghiệm để thành công, mình muốn chia sẻ những kinh nghiệm thất bại... ...

Hãy tự hào vì những gì chúng ta chung sức làm nên

Bây giờ, nhiều công ty tuyển dụng yêu cầu ứng viên không chỉ có khả năng làm việc độc lập mà còn phải có khả năng làm việc trong một nhóm. Sức mạnh tập thể được đề cao bởi vì sự cạnh tranh giữa các cá nhân đôi khi dẫn đến những tổn hại đáng tiếc cho công ty. ...

Đừng bao giờ nhắm vào tính cách riêng của người khác.

Hãy tưởng tượng bạn là sếp. Bạn tự cho mình quyền phán xét tất cả mọi nhân viên. Bạn có quyền làm như thế, nhưng chỉ trên tính chất công việc. ...

Bài viết khác

Cuộc sống là của riêng mình

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà con người thích đánh giá lẫn nhau, một số người mang ý tốt, nhưng một số lại mang mục đích dìm người để nâng mình lên. Giữa cuộc sống này, bạn chỉ sống cuộc đời của mình, và đừng để tâm quá nhiều đến những lời nhận xét, bình phẩm xung quanh là được. ...

thông điệp cuộc sốngcuộc sống của riêng mìnhtự lập trong cuộc sốngcách vượt qua lời đàm tiếu

Sao phải ngại thay đổi khi hôm nay đã khác ngày hôm qua rất nhiều?

Có người nói bạn đã thay đổi rồi, chẳng còn như xưa nữa. Nghe có vẻ hơi trách móc, nhưng sao bạn phải lắng lo về điều đó? Chúng ta ai mà chẳng có lúc thay đổi, điều quan trọng là ta lựa chọn thay đổi tốt hay xấu mà thôi. ...