Hà Nội - Singapore và những giọt nước mắt! (P1)

Chuyện tình cảm của tôi không khác gì cuốn tiểu thuyết, cũng ly kỳ, đầy máu và nước mắt.....

Tôi yêu một người có vợ, trốn chạy anh sang một đất nước khác, sau nhiều năm trở về, tôi vẫn không thoát được lưới tình của người ấy.
Gia đình tôi vốn khá giả, có vài ba tòa nhà cho thuê. Ba mẹ tôi trước sinh sống ở nước ngoài nên khi về nước, ông bà khá thức thời, mua đất, xây nhà rồi chia thành các phòng loại 1 khách 1 ngủ có đầy đủ đồ và cho người nước ngoài đến Việt Nam công tác thuê. Anh là người Việt Nam duy nhất trong tòa nhà đó. Một phòng giá vài trăm đô mà người Việt Nam thuê được chứng tỏ a cũng là người có điều kiện. Sau này tôi mới biết a là Tổng giám đốc một công ty công nghệ khá quy mô.
Anh đến thuê vào cuối năm 2012, lúc đó tôi đã đi làm ở một công ty cổ phần nhưng mãi đến đầu năm 2013 tôi mới quen anh. Anh ở tầng 5, gia đình tôi ở tầng 10, tầng trên cùng. Bình thường đi thang máy nên cũng không có cơ hội gặp nếu khi chúng tôi không cùng phơi đồ trên sân thượng. Nhà tôi có người giúp việc, nhưng hôm đó chị xin nghỉ về quê nên tôi phải mang đồ lên phơi. Đang lúi húi phơi đồ, tự dưng thấy có bóng đen phía sau lướt qua, tôi hét ẩm lên...rồi cầm giỏ đồ giặt giơ lên định đánh theo phản xạ phòng vệ! Nhưng tôi chợt ngửi thấy mùi nước hoa rất thơm. Hạ giỏ đồ xuống tôi thấy 1 người đàn ông cỡ chừng 40 tuổi, hai tay đang...bu đầu ><! Tôi lắp bắp xin lỗi rồi bỏ của chạy lấy người xuống nhà.
Từ hôm đó, trong đầu tôi cứ vấn vít mùi thơm rất manly. Tôi đến cửa hàng nước hoa để test xem đó là loại nào. Sau một hồi ngây ngất đủ loại thì tôi tìm ra đó là mùi của Hugo Boss. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi quyết định mua 1 chai 30ml về ngửi dần!
Dường như mùi thơm nước hoa là ông tơ của chúng tôi thì phải. Đúng buổi tối mua chai nước hoa, tôi đứng trong thang máy cầm lọ nước hoa hít hà thì cửa thang mở, a đứng trước mặt tôi, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay lộ rõ ra cánh tay cơ bắp ( nghĩ lại mà vẫn muốn chảy nước miếng :( ). Lúc ấy trông tôi như con ngốc, mũi dán vào chai nước hoa, mà là loại người đàn ông đó đang dùng!
Tôi thấy a cười rất nhẹ, không biết anh có nhận ra tôi là con dở người tí thì hành hung anh không? Cửa thang máy đóng, tôi thấy anh ấn tầng 5 ( lúc này tôi mới biết anh ở tầng 5), thấy a quay sang, tôi vội vàng cất lọ nước hoa vào túi, mặt cứng đơ mà tim muốn nhảy ra ngoài. Có lẽ a nhìn tôi đi lên tầng 10 nên anh hỏi rất trọng tâm:
- Em là con gái cô chú chủ nhà à?
- Vâng ạ
- Anh là Minh, ở tầng 5
- Vâng ạ
Ting, cửa thang máy mở, anh đi ra nhanh mà sao tôi thấy như ngàn năm chưa qua:
Anh đi trước nhé, gặp em sau
Vâng ạ
Anh đi rồi mà mùi nước hoa vẫn vấn vương trong thang máy.
Thôi xong, sau 3 cái “ Vâng ạ”,tôi yêu anh mất rồi!
Yêu là không chờ đợi, tôi lên kế hoạch tấn công anh. Tôi xem trong file khách trọ của ba mẹ thì ơn giời, không thiếu một thông tin nào,số điện thoại, email, bản photo chứng minh thư để khai báo tạm trú, a hơn tôi những 15 tuổi! Thỉnh thoảng tôi giả vờ hỏi thăm ba mẹ tình hình khách trong tòa nhà, một lần tôi làm như vô tình hỏi:
Nhà mình có 1 khách Việt Nam hả mẹ?
Uh, a đó tên Minh
Ôi, thuê được nhà mình chắc cũng giàu đấy mẹ nhỉ
Có vẻ giỏi, hôm trước mẹ thấy đi BMW, nghe đâu tổng giám đốc.
Hôm trước con gặp trên sân thượng, già thế mà chưa lấy vợ, ở một mình hả mẹ?
Uh, chắc còn kén, không thấy đưa bạn gái gì về đâu.
Tôi mừng hơn bắt được vàng. Bắt đầu chiến thuật nhắn tin cưa cẩm.
Anh ngủ chưa?
Ai vậy?
Em ở tầng 10, hôm trước gặp a trong thang máy í
ah, chào em, a chưa ngủ
Cuối tuần a rảnh ko? Mình đi xem phim nhé?
A ko rảnh
…..Câm nín! Phũ phàng! tôi quyết không bỏ cuộc:
Vậy khi nào a rảnh?
Chắc tuần sau
À, có tín hiệu khả quan
Đi xem phim nhé
:) (icon mặt cười)
Có phim Tây du ký, mối tình ngoại truyện hay lắm
:) ( lại icon mặt cười)
Sao thế?
A đang bận chút việc, nc sau nhé
Kế hoạch thất bại, 1-0 nghiêng về phía anh.
Nhất cự ly, nhì tốc độ. Tôi nghiên cứu camera thời gian đi làm về của anh. Anh thường về lúc 6h hoặc 8h tối, về rồi ít khi đi ra ngoài. Tôi liền canh thời gian đó để cùng vào thang máy với anh. Tôi đi làm về sớm, rồi ngồi ở quán nước gần nhà, chờ xe anh về để vào cùng. Nhưng suốt 1 tuần, không thấy bóng dáng anh đâu.
A ko ở nhà à?
Uh, a đi công tác 2 tuần nay rồi.
Tôi khóc một dòng sông!
Sao a ko bảo em?
Sao a lại CẦN phải báo em!
Tôi giật mình, tôi vô lý như thế từ bao giờ, tôi cứ mặc định a là người yêu của tôi sao?
Khi nào anh về vậy? Đi xem phim với em nhé?
:) ( Icon mặt cười)
Hic, :) → mặc định là đồng ý!
:) ( lại icon mặt cười)
Tôi phát điên lên mất thôi
Anh chỉ cần trả lời: yes or no?
Yes
Tôi đau tim quá, cảm xúc của tôi lên xuống theo mỗi dòng tin nhắn trả lời của anh. Cảm xúc theo kiểu lên voi xuống chó, mà tôi đang là chó một phát thành voi quá là hoành tráng.
Cuối cùng, ngày hẹn đi xem phim với anh cũng đến…
Anh lái xe đưa tôi đến The Garden, nhưng xui xẻo thay, hết sạch vé Tây Du Ký- Mối tình ngoại truyện. Tôi đành chọn một phim rất nhàm chán, gì mà “Dòng họ bí ẩn”, có phải chuyện tình cảm của chúng tôi đã sai ngay từ lúc chọn phim?
Xem phim được một lúc, thực ra là tôi không thể tập trung vào phim được, tôi liếc anh liên tục, thấy anh mỉm cười, rất nhẹ. Tôi thò tay sang khều khều, muốn nắm tay anh, a cũng để yên cho tôi cầm, nhưng tuyệt nhiên không nắm lại.
Cuối cùng phim cũng hết, tay cũng đã nắm nhưng a ko hề thể hiện cảm xúc gì. A đưa tôi về, vào cùng thang máy. Tôi phải làm gì đó để phá tan bầu không khí đáng sợ:
-Phim tệ quá anh nhỉ :(
- Xem tạm cũng được
- Bao lâu rồi a chưa đi xem phim?
- Cũng khoảng hơn 10 năm
Ting, thang máy lại mở, lúc này tôi chỉ mong thang máy tòa nhà bị cúp điện, tôi với anh bị nhốt ở trong, biết đâu chúng tôi sẽ có nụ hôn định mệnh.
Tỉnh giấc thì anh đã bước ra...mỉm cười rất nhẹ:
-Gặp em sau nhé?
- Vâng ạ!
Tối đến, trước khi đi ngủ, tôi không kiềm chế được lòng mình lại nhắn tin cho anh:
-Anh ngủ chưa?
- :)
Sau này, tôi luôn luôn mở lời hỏi anh như vậy trước khi đi ngủ và lần nào cũng là icon mặt cười, tôi biết anh chưa ngủ.
-Hôm nào e bù anh phim khác nhé
- :)
- Em rất thích anh!
- :)
- Em đi ngủ đây, anh ngủ ngon nhé!
- :)
Tôi như một con ngốc, tự nói chuyện một mình, tự cười một mình. Tôi không hiểu tại sao tôi lại có tình cảm với anh nhiều đến vậy? Khi nhận ra yêu anh quá sâu sắc, thì bước chân tôi không tìm được lối thoát nữa rồi.
Ba ngày sau, tôi vẫn cố gắng canh miếu để chờ có dịp về cùng thang máy với anh, nhưng trời không thương người có ý đồ xấu như tôi, ba ngày đi ra đi vào mà không thấy anh xuất hiện, tôi lại nhắn tin:
- Anh không ở nhà à?
-Uh, a không ở HN
- Hic, a đi công tác đâu vậy?
- Campuchia
-Ặc, a đi buôn xăng hay buôn vàng?
- :))
Năm đó đang rộ lên dùng Viber, và tôi rất cám ơn viber đã giữ liên lạc cho tôi trong suốt khoảng thời gian đó, kể cả lúc a không ở VN.
-E thấy nhớ anh!
- :)
- Khi nào a về cho em ôm anh nhé, em muốn ngửi mùi áo anh
Tôi vốn là thế, thích là thích, yêu là yêu, và tôi thích chủ động. Không hiểu sao những anh chàng theo đuổi tôi, tôi lại không thích. Mẹ tôi bảo tôi giống ba, đa tình và thích chinh phục. Có lẽ vậy.
Anh nói cuối tuần về, tối thứ 6 tôi đã vội nhắn tin:
-A về chưa?
- A về rồi
- Mai e gặp a nhé?
- :)
- Em muốn gặp anh
- :)
- Em xuống phòng anh nhé
- Để mai đi, a mới về nên mệt!
- Ok
Với cách trả lời của a, tôi biết ngày mai tôi sẽ được gặp anh, còn làm gì thì chưa biết.
Đúng là nhân tính không bằng giời tính, hôm sau anh đón tôi và đưa tôi đi nn! Ban đầu tôi cũng hơi ngạc nhiên, bối rối. Nhưng tôi vốn không phải kiểu thảo mai, cũng 25 tuổi rồi, đã từng yêu 1 anh 3 năm trời chết đi sống lại nhưng rồi bị người đó phản bội, lấy vợ khi tôi chuẩn bị ra trường. Tôi theo chân anh vào nhà nghỉ, không đắn đo, lúc đi thang máy tôi còn lý nhí:
- Sao không ở phòng anh cho tiết kiệm tiền? :((
Chắc lúc đó anh phải nhịn cười lắm, nhưng lúc liếc mắt sang, tôi chỉ thấy một gợn cười rất nhỏ trên khóe môi.
Vào phòng, sau khi làm đủ các thủ tục, cởi quần áo, đi tắm, thì chúng tôi lao vào nhau, tôi thực sự ngỡ ngàng vì không nghĩ anh lại ngấu nghiến tôi đến mức đó. Ngoài trời sấm rền vang, mưa to, ở trong phòng, anh và tôi như hai kẻ điên tình, dốc hết sức mình cho cuộc yêu.
Tôi vẫn nhớ, ngày hôm đó là lần duy nhất anh hôn môi tôi.
Đến lúc này, tôi vẫn nghĩ là anh yêu tôi, hoặc ít nhất, có một chút tình cảm thực sự với tôi. Nếu không yêu, tại sao anh lại ở bên tôi lâu như vậy. Nếu là vì tình dục, anh thừa sức có những cô gái chân dài, trẻ đẹp…Đến bây giờ, lời yêu vẫn chỉ được nói ra từ một phía!
Tôi bắt đầu được phép vào phòng anh. Tôi không nghĩ một TGĐ đi BMW, đeo đồng hồ hàng hiệu, dùng nước hoa hàng hiệu lại giản dị như anh. Phòng anh giống như hầu hết các phòng khác trong tòa nhà, 1 khách, 1 ngủ, gọn gàng và sạch sẽ, không có đồ vật gì dư thừa cũng không có bóng dáng đồ dùng người phụ nữ nào. Ngoài Hugo Boss, anh còn dùng CK, Ralph Lauren, Dior...nhưng tôi vẫn thích nhất mùi Hugo Boss.
Có lần biết anh sắp đi công tác về, tôi cắm 1 bình ly để trong phòng anh:
- Anh về chưa?
- Anh về rồi
- Hoa đẹp ko? Hihi
- Hoa đẹp lắm, nở 3 bông rồi
- Mai nở hết còn đẹp hơn. Trông hoa phải nhớ đến người đấy nhé!
- :)
Tôi không biết là tôi yêu hay ghét cái icon :) nữa! Lâu lâu chờ anh trả lời, nhìn thấy icon tôi mừng rơi nước mắt, nhưng khi cần hỏi anh việc gì, anh không muốn trả lời thì tôi tức phát điên.
-Mình đi xem phim lại đi
- :)
- Lần này em book vé trước rồi
- :)
- Anh khai thật đi, lần trước a đồng ý xem phim là để dụ em vào tròng đúng ko?
- :)
- Anh thật nham hiểm
- :)
Vậy đấy, tôi cứ tự hỏi, tự trả lời đến lúc biết rằng, sẽ không có lần xem phim nào hơn nữa.

Tình cảm không có gì tiến triển nhưng số lần gặp nhau để mây mưa tăng lên đáng kể. Tại thời điểm đó, tôi không hề xác định gì cho bản thân, tôi chưa muốn lấy chồng, nhưng tôi có người để quan tâm, để yêu thương, để thích thú, cũng để thỏa mãn sự thèm khát bản năng của người con gái đã nếm mùi tình dục. Tôi không đòi hỏi gì ở anh. Không đi chơi, không quà, không hoa, chỉ có dâng hiến.
Nhưng bản năng người phụ nữ cũng thôi thúc tôi tìm kiếm thông tin của anh trên internet, từ số điện thoại, email tôi có, tôi tìm thấy fb của anh, nhưng là fake? Tình trạng hôn nhân để là “trong một mối quan hệ phức tạp”, anh cũng không phải là người đơn giản. Nhưng những status trên đó hoàn toàn không phải giọng điệu của anh. Và dựa vào comment phía dưới, tôi cũng nhận ra, đó là hàng fake, ai lại muốn làm giả fb anh?
-Anh, hôm nay em tìm được một số thông tin của anh
-Có gì đặc sắc ko?
-E thấy anh chụp ảnh với 1 cu con trông đáng yêu lắm. Em suýt rơi tim vì tưởng con giai anh
- Ko phải chứ, sao lại tưởng?
- Thì ra là con của đồng nghiệp a
- :)
- A có gia đình chưa?
- :)
- Nếu có thì a nói với e nhé, e ko muốn làm ảnh hưởng đến gia đình ai cả
- E sợ rồi ah?
- Đương nhiên!
- :)
- Mai em gặp anh nhỉ?
- uh, mai a làm việc ở gần hồ Hoàng Cầu
- Thế thì liên quan gì đến em?
- :)
- Sao anh ko nói là em ra đó cho gần anh?
- E thông minh thế, cần gì a nói
Cứ thế, tôi ngây ngất trong men say tình ái. Nhưng rồi điều gì đến cũng sẽ đến, trò chơi tình ái rất khác với tình yêu đích thực.
Tôi báo với a phải đi công tác mấy ngày. Thông báo cho có lệ chứ chỉ có tôi quan tâm tới lịch công tác của anh thôi.
- A đang làm gì?
- A đang đi tiếp khách
Tôi đứng như trời trồng trước cửa phòng anh. Xe anh ở dưới hầm, đèn phòng anh sáng, vậy ai đang ở trong phòng? Anh không biết rằng vì quá nhớ anh, tôi đã chạy xe về trong đêm để được gặp anh!
- A tiếp khách đừng uống nhiều rượu nhé. E đi ngủ đây
Tôi đi xuống hầm lần nữa,xe anh vẫn ở đây, có 1 chiếc xe máy lạ hiệu Click. Tôi lấy số bàn mà gia đình vẫn dùng để liên lạc với khách trọ gọi từng phòng một. Lấy lý do để đảm bảo an toàn, với xe máy lạ cần đăng ký. Tôi ngồi gọi một lúc 15 phòng, trừ phòng anh ra. Tất cả đều nói không có mang xe máy lạ vào nhà. Tôi lại đi lên, đứng trước cửa phòng anh, đứng suốt 15p để nghe tiếng tivi từ trong phát ra. Có phải a đang xem chương trình Discovery yêu thích? hay a đang xem phim cùng ai?
Tình dục, dù không là tình yêu, nhưng khái niệm vật sở hữu luôn tồn tại trong mỗi người phụ nữ. Tôi, lúc ấy biết rằng, anh không thuộc về mình tôi.
Tôi về phòng, nằm ngủ. Không mộng mị, không đau đớn, không hờn dỗi. Bước đến đoạn đường này, có đau đớn, khóc lóc thì cũng không thay đổi được những chuyện đã xảy ra. Đâm lao thì phải theo lao, tiếc rằng, chiếc lao này đang quay ngược để đâm vào da thịt tôi.
Ngày hôm sau, vẫn còn 1 ngày của kỳ công tác, tôi ở nhà chờ anh đi làm rồi lấy chìa khóa sơ cua vào phòng anh. Mọi thứ vẫn y nguyên, duy chỉ có chiếc chăn trong phòng ngủ đã bị lột vỏ vứt ở trên giường, ga trải cũng cuộn tròn vứt trong giỏ giặt.
-Hôm qua a tiếp khách có mệt không?
-Cũng hơi mệt
-Mai em về mình gặp nhau nhé
- :)
Tôi thật rộng lượng, tôi cho anh thời gian để hồi phục sức lực, tôi cũng cần thời gian để tự vấn bản thân, tôi và anh đang là mối quan hệ quái quỷ gì thế này?
Tối hôm đó, tôi xuống phòng anh, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau trong phòng anh, a vẫn nghĩ tôi mới đi công tác về, quấn quít, hít hà. Rồi lại làm tình như chưa có chuyện gì xảy ra.
- Anh, không dùng bao có sao ko?
Lần đầu tiên anh có dùng bao, nhưng tôi nói em rất “sạch”, anh thì sao? Từ đó a không bao giờ dùng bao và xuất ngoài.
- Em sure là em rất sạch, anh thì sao?
Lại cười, trước đây tôi thấy nụ cười nhẹ này thật tử tế, hiền lành, còn bây giờ, sao tôi thấy nó mưu mô, đểu giả.
-Anh có xxx với ai thì nhớ dùng bao đấy nhé.
Lại cười, tôi mặc quần áo, trong đầu tua đi tua lại hình ảnh tôi cầm dao tem, rạch cái miệng cười đó thành tên hề Joker thứ hai. Ôi, đàn bà, đã yêu yêu đến tận cùng!
Cũng từ fb, tôi đoán người đi xe Click là một cô gái làm cùng cơ quan với anh, đoán mò thôi, vì thấy một số comment với đồng nghiệp trong công ty có vẻ thân thiết hơn. Không xinh, không xấu, nhưng tôi cũng chẳng ghen. Mỗi người sống một cuộc đời của riêng mình, tôi, biết đâu lại là kẻ thứ 3?

Trích Fanpage: Minh An và những người bạn

Khởi nghiệp - một góc nhìn.

Trong khi trào lưu khởi nghiệp rần rần, trong khi vô vàn những Doanh Nhân thành đạt thuyết giảng về kinh nghiệm để thành công, mình muốn chia sẻ những kinh nghiệm thất bại... ... Xem thêm

Hãy tự hào vì những gì chúng ta chung sức làm nên

Bây giờ, nhiều công ty tuyển dụng yêu cầu ứng viên không chỉ có khả năng làm việc độc lập mà còn phải có khả năng làm việc trong một nhóm. Sức mạnh tập thể được đề cao bởi vì sự cạnh tranh giữa các cá nhân đôi khi dẫn đến những tổn hại đáng tiếc cho công ty. ... Xem thêm

Đừng bao giờ nhắm vào tính cách riêng của người khác.

Hãy tưởng tượng bạn là sếp. Bạn tự cho mình quyền phán xét tất cả mọi nhân viên. Bạn có quyền làm như thế, nhưng chỉ trên tính chất công việc. ... Xem thêm

Đừng buôn chuyện

Chắc là bạn từng nhìn thấy các cô bạn đồng nghiệp ngồi túm tụm để bàn luận sôi nổi về việc gì đó - nếu chuyện đó không liên quan gì tới công việc, mà liên quan tới đời sống cá nhân của một ai đó - tức là bạn nhìn thấy hình ảnh của những người thích buôn chuyện. ... Xem thêm

Tạo dựng mối quan hệ gia đình tích cực

Xã hội hiện đại khiến con người phải chạy đua với thời gian, công việc và đủ các mối quan hệ xã hội phức tạp. Bạn quá bận rộn, thiếu thời gian dành cho gia đình, không thể duy trì mối quan hệ tốt với các thành viên. Ai cũng có lý do chính đáng nhưng không thể biện minh cho mình nếu bạn lãng quên gia đình. ... Xem thêm

Bài viết khác

Có lẽ, anh quên em rồi

Bất chợt em nhận được tin nhắn từ hộp thư trên facebook của bạn thân. Bạn thân hỏi em xem đã nguôi ngoai tình cũ hay chưa. Em lưỡng lự chừng ít phút, nhanh tay trả lời bằng một icon tươi rói và nói rằng em ổn, hoàn toàn ổn, tình cũ cũng đã nguôi ngoai rồi. ... Xem thêm

Đôi lúc em chỉ muốn mình thuộc về một ai đó...

Dù em biết rằng đã một mình bao lâu như thế thì chí ít cũng đã quen, hoặc phải học được cách mạnh mẽ để tự trấn an mình, nhất định không được chùng lòng mà nhìn cuộc đời này màu xám. Nhưng biết làm gì để cô đơn nằm yên và thôi ngọ nguậy cứa đến nhức lòng em mỗi khi đêm tối? ... Xem thêm

thông điệp cuộc sốngnỗi cô đơnnỗi buồn trong tình yêucách vượt qua nỗi cô đơn

Con trai là người chịu tổn thương hơn cả sau chia tay

Ai nói chỉ đàn ông là mạnh mẽ còn phụ nữ luôn yếu đuối? Trong tình yêu thì những tổn thương vẫn rất đau đớn, thậm chí đối với đàn ông còn khó vượt qua hơn. ... Xem thêm

thông điệp cuộc sốngchia tay tình yêucách vượt qua nỗi đau sau khi chia taycon trai khi yêu